Hồi mới chạy đường dài, có một lần dừng đèn đỏ sau một bạn 7 chỗ, đã 5s sau khi đèn xanh mà bạn ấy vẫn đứng yên, mình bấm 1 tiếng còi nhắc nhở…Khi qua ngã tư một đoạn bạn ấy dừng xe lại, hùng hổ xuống gây sự, khi thấy mình có tuổi bạn ấy chửi mấy câu rồi bỏ đi….Một bài học buồn cho mình !
Năm 2017, lần đầu lên Hà Giang, khi vào chân dốc Cổng trời Quản Bạ, đường quá nhỏ, thấy một xe téc rù rì phía trước, nghĩ bụng không biết bao giờ mới vượt được. Mình không dám còi, nhưng chỉ khoảng hơn phút sau xe téc xi nhan tấp hẳn vào lề nhường đường cho mình vượt. Và cứ thế, trên suốt chặng đường qua 4 huyện vùng Cao nguyên đá, gặp xe nào cũng vậy, cứ thấy bóng xe phía sau là xe phía trước nhanh chóng tìm chỗ hợp lý tấp vào nhường đường, không xe nào phải bấm còi trừ khi vào những khúc cua khuất tầm nhìn…Mình cũng học theo, nhanh chóng nhường đường khi có xe phía sau….
Năm vừa rồi lên lại, nhiều đoạn đã được mở rộng và nâng cấp, nhưng ở những đoạn đường đèo dốc, nhỏ hẹp mình thấy mọi người vẫn giữ được thói quen như vậy !
Một nét văn hoá của các tài xế chạy tuyến đường Hà Giang, thật ấm lòng !
Nguồn: Nguyễn Lương Ngọc


Thích
Thắng Nguyễn
BÌNH LUẬN