Yêu thương không có lỗi…

Vâng, yêu thương thì chẳng bao giờ có lỗi cả. Đặc biệt là tình mẫu tử.

Nhưng cách thể hiện tình yêu thương, đôi khi, nó lại cho những kết cục chẳng ai mong muốn.

Tình yêu sâu đậm thường dẫn đến mù quáng. Tình mẫu tử còn hơn thế nữa.

Người mẹ nào cũng đều thương con mình, nhưng không phải người mẹ nào cũng yêu thương con đúng cách.

Khác với cha, người mẹ phải mang nặng đẻ đau 9 tháng 10 ngày, nên thường thì tình thương của mẹ hay vượt qua giới hạn của tình yêu thông thường, kể cả việc sẵn sàng đánh đổi cả mạng sống để con mình được khỏe mạnh, hạnh phúc.

Nhưng cũng chính bởi tình yêu thương vô bờ bến ấy mà nhiều khi, nó đẩy người mẹ vào những cách yêu thương sai lầm, thậm chí là mù quáng.

***

Khi con trẻ lẫm chẫm tập đi, khi con yêu lon ton tập chạy, mẹ luôn dõi theo con bằng ánh mắt đầy tràn yêu thương và hạnh phúc. Khi con trẻ bỗng nhiên vấp ngã, người mẹ liền lao ra đỡ dậy, ôm chặt vào lòng và xuýt xoa.

Cái sai của người mẹ bắt đầu từ đấy.

Mỗi lần vấp ngã, nó đều được mẹ nâng đỡ và cưng nựng. Dần dà, nó sẽ không tự đứng dậy bởi nó biết mẹ sẽ đỡ nó dậy. Dần dà, trong đầu nó sẽ không bao giờ hình thành ý nghĩ phải tự đứng dậy và tìm hiểu xem vì sao nó ngã để lần sau không còn lặp lại. Bởi nó biết, phía sau nó luôn có đôi tay người mẹ.

Lớn lên, mỗi lần nó làm sai điều gì, mẹ đều âm thầm sửa sai cho nó. Tình yêu vô điều kiện thường khiến người mẹ luôn tìm cách giúp đỡ con vô điều kiện. Có thể, mẹ chỉ nghĩ đơn giản, việc nhỏ nhặt ấy cần gì phải nói.

Tình yêu sâu đậm thường dẫn đến mù quáng. Tình mẫu tử còn hơn thế nữa.

Người mẹ, đôi khi không nhận ra rằng việc mình luôn tìm cách sửa sai cho con, lâu dần sẽ xây đắp cho nó suy nghĩ dựa dẫm. Nó sẽ không bao giờ (hoặc không chịu) nghĩ được rằng việc làm sai đó là do nó chứ không phải do ngoại cảnh, do người khác gây ra. Nó nghiễm nhiên coi những sai lầm là bình thường, coi những hậu quả là thứ người khác sẽ đương nhiên gánh chịu, như cách người mẹ dành cho nó tử thủa bé.

Vì cách yêu thương của mẹ, nó đã trở thành một kẻ VÔ TRÁCH NHIỆM.

Với những kẻ vô trách nhiệm, họ không bao giờ nhận ra sai lầm của mình, không bao giờ hiểu được (hoặc chịu hiểu) rằng bản thân họ phải khắc phục hậu quả từ sai lầm đó.

Chính việc được mẹ sửa sai cho từ bé đã góp phần tạo nên thói dựa dẫm, luôn đổ lỗi cho người khác và coi việc người khác gánh chịu hậu quả là đương nhiên.

Vấn đề ở chỗ, họ không hề biết đó là lỗi của họ.

Khốn nạn ở chỗ, những kẻ vô trách nhiệm ấy lại thường gây họa cho chính những người thân của mình.

Có một ca từ của cố nhạc sỹ Trịnh Công Sơn cứ luông văng vẳng trong đầu người viết: “Tin buồn từ ngày mẹ cho mang nặng kiếp người”.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *