Đàn bà đẹp và xe sang

Có những mối liên tưởng thú vị không ngờ giữa những chiếc xe hơi sang trọng với phái đẹp, một nửa hoàn mỹ của thế giới.

Cái đẹp hoàn hảo nên là sự kết hợp giữa ngoại thất (khuôn mặt và dáng hình) với nội thất (dành cho các ông chồng hoặc bồ) và công nghệ, khả năng vận hành (kỹ năng sống) và văn hóa, triết lý phục vụ (tinh thần).

Ông anh giám đốc công ty truyền thông nhắn đi café chém gió. Tán đủ thứ chuyện về nghề truyền thông, tự dưng anh hỏi: Theo chú, BIM, Mẹc và Lếch-xù hơn nhau ở điểm nào? Thằng em tóc bạc bảo: Khó mà khẳng định được chúng hơn nhau cái gì, nhưng có thể thấy được vài khác biệt căn bản.

Anh lại bảo, thế nó khác nhau như nào? Giải thích hơi khó, vì thực tế, cũng chả phải chuyên gia về xe để có thể tách bạch những thứ có thể cân đo đong đếm. Nên đành, thử lấy ví dụ về ĐÀN BÀ ĐẸP xem sao…

Trên bản đồ công nghiệp ô tô thế giới, xe hạng sang có nhiều xuất xứ, nhưng điển hình nhất là Đức và Nhật Bản. Chiếc xe sang là một tiêu chuẩn công nghiệp, và nó thể hiện cả tính cách, văn hóa và triết lý của mỗi dân tộc.

Từ thời thế chiến 2, người Đức đã tự nhận mình là một dân tộc thượng đẳng. Thực tế cũng không khác lắm. Chính tư tưởng thượng đẳng đem đến cho người Đức những tư duy rất cao cả về triết học, mỹ học và khoa học. Hơn 100 năm trước, họ đã mở đầu công nghiệp ô tô thế giới bằng… xe hạng sang.

Đến nay, Đức vẫn là đất nước sở hữu nhiều thương hiệu xe sang nổi tiếng nhất, từ Porsche, Mercedes, BMW, Audi cho đến ông thấp cấp nhất là Volkswagen cũng nằm trên tiêu chuẩn “xe cỏ”. Những thương hiệu xe sang của Đức luôn có tiêu chuẩn cao, ai cũng phải thừa nhận thiết kế đẹp và công nghệ thì thượng thừa.

Nhật Bản thì khác. Xứ sở mặt trời mọc chẳng có tài nguyên gì quý giá ngoại trừ biển, củ cải và… động đất. Đến bây giờ, hoa Anh Đào đã trở thành một biểu tượng nhưng đó là do người Nhật nỗ lực làm nên.

Chính bởi vậy, xe sang của Nhật cũng thể hiện tinh thần Nhật, đẹp đủ, sang đủ và tiết kiệm, bền bỉ.

Nhiều quốc gia khác cũng có xe sang, thậm chí là siêu sang. Bây giờ, thử so sánh với… ĐÀN BÀ xem như thế nào.

Xe Đức được ví như những nàng hoa hậu, luôn là một tiêu chuẩn và luôn đặt mình vào vị thế thượng đẳng. Họ đẹp sắc sảo, cuốn hút và kiêu kỳ. Khi đã trở thành tiêu chuẩn, nghĩa là ai cũng phải thừa nhận. Thế nhưng, mặt trái của nó là ít đàn ông dám nghĩ tới, hoặc có thể, cũng khó được lâu bền. Vì sao vậy?

Cô hoa hậu Mercedes quá đẹp. Nhưng với cô, các ông sẽ luôn phải chăm chút, có “xxx” cũng phải nhẹ nhàng và… cẩn thận như nâng niu pha lê vậy. Quan trọng nhất là các ông luôn phải dành nhiều thời gian chờ cô ấy makeup, giữ gìn và tút tát nhan sắc.

Đôi khi, anh muốn cùng cô đi đến cùng trời cuối đất, khám phá những miền đất mới, nhưng anh sẽ không bao giờ được thoải mái khi cùng nhau đối mặt  với gian nan. Dễ hiểu thôi, vì anh sợ cô ấy bị chấn động, bị xước xát để rồi lại tốn quá nhiều tiền cho việc hồi phục.

Xe Anh quốc thì quá cao cấp, hầu hết thế, như những công nương, những anh chàng quý tộc thuộc dòng dõi hoàng gia vậy. Cho nên, không phải ai cũng có thể với tới, tỷ dụ như Rolls-Royce hay Bentley, thấp hơn một chút là Jaguar, Land Rover.

Xe sang của Mỹ thì lại phóng túng như Lady Gaga, đôi khi cơ bắp như chị em nhà Wiliam, và có khi lại dễ mập mạp như Kelly Clarkson (ahihi).

Cuối cùng, ta quay về với Phương Đông, là Nhật Bản, với tiêu chuẩn là Lexus.

Nét đẹp của nàng Lexus ở mức vừa phải, như một hoa khôi vậy. Đổi lại, như người phụ nữ Nhật, nàng là một người vợ đủ đẹp và rất biết chiều chồng. Sống với nàng, các ông sẽ không phải quá lo lắng về việc giữ gìn, không mất quá nhiều thời gian và tiền bạc vào việc tút tát nhan sắc. Các ông có thể ngại ngùng đem Mercedes GLS đi phượt xuyên rừng nhưng các ông có thể hoàn toàn thư giãn với Lexus LX570.

Khác biệt là thế đấy.

BMW, Mercedes, Audi rõ ràng là sang trọng và đẹp đẽ. Nhưng đôi khi, với (phần nhiều) cánh đàn ông, nét đẹp quá sắc sảo và quá cá tính lại nhanh chán. Và việc phải mất quá nhiều thời gian chăm sóc sẽ khiến các ông dần trở nên mệt mỏi. Trừ khi, các ông quá giàu và dư người thay các ông phục vụ.

Nhưng chết dở, vợ mình đẹp thế mà để người khác mân mê phục vụ thì có vẻ không yên tâm lắm nhỉ????

Nàng Lexus thì sao? Anh đi công tác dài ngày, về đến nhà, nàng đứng ở cửa đặt lên môi một nụ hôn, nàng nắm tay anh dắt vào nhà, đưa cho anh một chiếc khăn ấm, và mâm cơm ngon với đầy đủ dưỡng chất thì đã bày sẵn. Đêm đến, nàng lại yêu chiều anh chả kém gì Ozawa (ít ra là như trên… phim). Thế thì, anh chán thế quái nào được, phỏng ạ?

Cho nên, khi anh ở xa cô ấy, anh vẫn luôn nhớ và muốn trở về với cô ấy. Đó cũng là lý do vì sao Lexus sinh sau đẻ muộn và không quá đẹp, không quá cầu kỳ mà lại trở thành tiêu chuẩn xe sang, như ông đồng nghiệp người Mỹ Thomas Friedsman đã so sánh với truyền thống văn hóa là cây Oliu.

Ngẫm rằng, cái đẹp hoàn hảo nên là sự kết hợp giữa ngoại thất (khuôn mặt và dáng hình) với nội thất (dành cho các ông chồng hoặc bồ) và công nghệ, khả năng vận hành (kỹ năng sống) và văn hóa, triết lý phục vụ (tinh thần).

Liên tưởng chút vậy cho dễ hiểu. Mọi người có ý kiến gì không?

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *